Nỗi sợ của cha mẹ khi nhìn con khôn lớn

Làm cha làm mẹ, có niềm vui nào lớn hơn việc nhìn con mình khôn lớn từng ngày. Nhưng, điều ít ai nói ra, là quá trình ấy, với cha mẹ chúng ta cũng thật đáng sợ. Bởi lẽ, con đã trưởng thành, cũng là lúc cha mẹ tự hỏi bản thân rằng, liệu chúng ta có còn là những “anh hùng” ngày nào trong mắt đứa con bé bỏng. Liệu, một mai kia, chúng ta có đủ can đảm để nói với con rằng: “Ngoài kia đường rộng lắm, cứ bay thật cao, thật xa theo ước mơ của con đi”.

Buông tay đứa con bé bỏng của mình, thực sự chưa bao giờ là điều đơn giản.

Cha mẹ tiếc nuối khoảng thời gian đẹp nhất, khi con còn là những cô bé, cậu bé lẫm chẫm, cái gì cũng háo hức, lúc nào cũng véo von ca hát. Giờ thì con đã biết lo âu, biết giận dỗi, biết trăn trở với những thay đổi chóng mặt của cơ thể, của các mối quan hệ, của những dự định lớn lao. Con không nhất nhất nghe lời cha mẹ, mà đăm chiêu trong thế giới bí mật của riêng mình. Cha mẹ không còn là người biết hết cuộc sống của con nữa. Dù không thể tránh khỏi, nhưng điều này xem ra thật khó “làm quen”.

Chúng ta cũng rất sợ con bước ra ngoài kia có nhiều cạm bẫy, đứa con nhỏ bé của mình chưa đủ lớn khôn, chưa đủ cứng cáp. Cha mẹ vì thế lúc nào cũng lo lắng cho con, muốn chăm sóc, chu cấp cho con mọi thứ. Vậy mà cũng cứ phải nhìn con bước qua hết ngưỡng cửa này đến ngưỡng cửa khác, tự tay đẩy con khỏi tầm mắt của mình, thậm chí, nhìn con ngã cũng vẫn phải đứng yên để con tự dậy. Đó thực sự là một thử thách lớn với cha mẹ.

Thế nhưng, điều cha mẹ sợ nhất chính là việc mình không còn quan trọng trong cuộc sống của con nữa. Con trưởng thành, độc lập và giỏi giang. Dường như chẳng còn chỗ để cha mẹ có thể chỉ bảo, giúp đỡ. Con tự lo được cho mình, cha mẹ nhàn hơn. Nhưng cái nhàn đó, trả giá bằng việc xa dần con. Hơn một lần, cha mẹ ước thời gian có thể ngưng lại để giữ con bé bỏng mãi.

Thế nhưng, nhìn con khôn lớn cũng là hành trình đong đầy hạnh phúc…

Khi con đạt được những thành tích mà mình đã đặt biết bao hi vọng. Từ việc nhỏ nhất như lái chiếc xe đạp đi từ nhà đến cuối phố, thắng một trận cầu khó, bơi đủ 10 vòng quanh bể đến thi đỗ vào ngôi trường cấp 3 mơ ước, đạt điểm số IELTS “xịn” hay nhận học bổng danh dự, mỗi việc nhỏ con làm, đều là niềm tự hào của cha mẹ, đều có thể khiến chúng ta kể cả ngày không dứt.

Khi con biết lo nghĩ cho tương lai, tự sắp xếp cuộc sống của mình. Mẹ biết con của mẹ đi học về vẫn vứt cặp lung tung, vẫn cứ khóc vì một chuyện cãi vã chẳng đâu vào đâu với cô bạn thân, vẫn hờn dỗi cha mẹ cả tuần vì không cho con vào miền Nam dự một đêm nhạc thần tượng nào đó. Ấy thế nhưng, con của mẹ lại người lớn… rất đúng lúc. Con thức đêm để hoàn thành bài tập, đạp xe đi khắp các hội thảo ở các trường đại học để nghe thầy cô tư vấn, lo âu hỏi rằng, liệu học phí thế này có đắt không, có đáng không nhỉ? Cha mẹ nhìn thấy những điều đó, chợt nhận ra, con đã lớn nhiều quá, chúng ta đã bớt phải lo nghĩ được rồi.

Khi con lần đầu tiên biết quan tâm đến những người xung quanh. Cách con cố gắng giảng bài cho em dù rất bận bịu, cách con vụng về nấu một món ăn bố thích nhân ngày sinh nhật hay chẳng biết tiết kiệm ở đâu mà mua tặng mẹ hẳn một chiếc khăn lụa mềm mại cứ hay làm cha mẹ ngạc nhiên. Món quà không lớn, hành động nhỏ thôi, nhưng chứng tỏ với chúng ta rằng, con có một trái tim rất ấm áp, một tâm hồn rất đẹp. Cha mẹ vì thế mà thật sự yên tâm.

Và cha mẹ còn biết rằng, con lớn lên, trưởng thành, là món quà tuyệt vời nhất. Bởi vì, con dẫu có bay cao, bay xa, sẽ luôn nhớ rằng mình cất cánh từ đâu. Cha mẹ vẫn biết, dù hôm nay, con hờn dỗi, con có nhiều “bí mật”, nhưng những lúc cần nhất, con vẫn sẽ nói với mình những điều quan trọng. Cha mẹ biết, bởi vì hành trình con lớn lên, cũng là hành trình cha mẹ trưởng thành. Trên hành trình trở thành những bậc “cha mẹ trưởng thành” ấy, chúng ta đều biết, dẫu có đi xa đến đâu, rồi cũng để trở về với những điều giản dị, gần gũi mà thân thương nhất mà thôi.

Giang Nguyễn

Chia sẻ bình luận của bạn