Dạy con cách ứng xử với những thứ khác mình

Một trong những điều khó nhất khi làm cha mẹ, có lẽ là dạy con ứng xử với những thứ khác-mình.

Nhà mình xem phim đoạt giải Oscar. Hàng xóm thích xem kiếm hiệp. Mình khuyến khích con đọc sách. Bạn bè con đọc truyện tranh. Mình cho con đi dự trại hè quốc tế. Con bảo con muốn ở nhà làm vòng tay đi bán chợ đêm với bạn, vui hơn.

Những lúc đó bạn sẽ làm gì? Bạn dạy con “xây kén” và cố thủ trong đó.

— “Con, con không được chơi với tụi nó.”

— “Phải nghe nhạc này, xem phim này mới bổ ích chứ. Xem làm gì ba thứ nhảm nhí cho hư người ra!”

— “Con kệ người ta. Con không được bắt chước người ta nghe chưa.”

Hay là bạn sẽ cùng con, quan sát sự việc như hai người tò mò với tâm trí rộng mở nhìn cuộc đời đầy màu sắc. “Ừ sao người ta thích phim đó vậy con nhỉ? Dạo này anh ca sĩ đó đang nổi lắm à? Mình nghe thử một bài xem sao. Nếu thích thì mình có thêm nhạc mới, còn không thích thì thôi, mình biết đấy không phải là gu của mình.”

Một tâm trí rộng mở rất quan trọng. Nó giúp con vui sống giữa đời, điềm tĩnh trước sự khác biệt với một tinh thần học hỏi vô biên. Tại sao? Như thế nào? Có gì hay ở sự việc này để mình áp dụng không? Con thường xuyên tư duy, phản biện và thay mới những hiểu biết của mình để từ đó mà trưởng thành. Con có nhiều bạn, luôn cảm thấy dễ chịu với cuộc đời và với chính bản thân mình. Con có thể trình bày công trình nghiên cứu trước hàng trăm người và cũng thoải mái hỏi chuyện cô bán trái cây. Con chơi piano rất hay và tối cuối tuần này hớn hở đi xem K-pop cùng bạn. Con có thể tranh luận rất từ tốn và cũng biết cách bảo vệ mình trong một cuộc va quẹt xe. Con được sống trọn vẹn với bản thể của mình và trọn vẹn với muôn màu sắc cuộc đời bày ra.

Nếu bạn sợ tâm trí rộng mở sẽ khiến con “học đòi” cái xấu và hư đi, thì việc tách biệt và ngăn trở con sống cũng không khiến con có sức đề kháng trước cuộc đời. Thay vì vậy, hãy yêu thương và dạy con bản lĩnh, để sau tất cả những khác biệt và trải nghiệm, con càng rõ hơn mình là ai, tin vào điều gì, đâu là giá trị tốt đẹp của mình và tại sao mình chọn những điều mình đang chọn. Dạy con được như thế rất khó, nhưng cũng rất xứng đáng, bạn có đồng ý không?

 

Chia sẻ bình luận của bạn