Mỗi cột mốc trong cuộc đời con đều mang tới cho cha mẹ một trải nghiệm nhiều cảm xúc. Lễ khai giảng đầu tiên mà con tham dự, quá trình phát triển trong suốt giai đoạn con “mới lớn”, và sắp tới đây, sẽ là hành trình làm người trưởng thành của những tân sinh viên Đại học. Bao nhiêu háo hức của con là bấy nhiêu lo lắng của cha mẹ. Vậy bạn đã chuẩn bị tâm lý cho sự “trưởng thành” này của con chưa? Hãy cùng chúng tôi đọc bài viết sau để tìm hiểu nhé. 

1. Làm quen với việc con thường xuyên về muộn

Nếu như suốt 12 năm học con được cha mẹ đưa đón và kiểm soát giờ giấc kỹ càng  thì khi là  sinh viên, con sẽ cần sự chủ động và độc lập hơn hẳn. Bởi 18 tuổi, con lần đầu tiên được tập làm người lớn. Con có thể ở lại học nhóm tới 10 giờ đêm, tham gia các buổi sinh hoạt Câu lạc bộ hàng tiếng đồng hồ sau giờ học, hoặc đi cafe trò chuyện buổi tối với bạn bè. Cứ thế, con thường xuyên về muộn vì hàng ngàn lý do này khác.

Trong khi đó, cha mẹ lúc nào cũng mong được cùng con ăn bữa tối quây quần. Nhưng nếu như bữa nào cha mẹ cũng chờ cơm, con sẽ cảm thấy tù túng và mang theo tâm trạng  không thoải mái khi tham gia các hoạt động bên ngoài. Cha mẹ cũng lo lắng nhiều khi con tự đi xe về muộn. Nhưng con đã lớn, và cần học cách tự bảo vệ bản thân. Tốt hơn cả, cha mẹ nên trò chuyện để hiểu hơn về những việc con đang làm, những khó khăn con đang trải qua. Không dễ dãi nhưng cũng không quá cứng nhắc với con – đó là chìa khóa giúp cha mẹ chiếm được sự tin tưởng từ phía những cô cậu sinh viên đang tập làm người lớn.

2. Không biết rõ về gia đình của bạn bè con

Khi còn học cấp 3, cha mẹ dễ dàng có dịp trò chuyện với người thân của bạn bè xung quanh con nhờ những buổi họp phụ huynh trên lớp. Vào đại học, cha mẹ sẽ không còn cơ hội “kết thân” với những phụ huynh khác để cùng nhau đôn thúc quản lý con. Cũng không có ban phụ huynh để tổ chức các buổi họp mặt hay vui chơi với đông đủ cả lớp. Đại học là khi các con được coi là người trưởng thành. Nhà trường cũng không có trách nghiệm phải phối hợp cùng phụ huynh để quản lý con. Lúc này, cha mẹ cần phải chuẩn bị tâm lý để đối mặt với những người bạn “không rõ nguồn gốc” của con. Bạn cũng sẽ nơm nớp lo lắng rằng con kết thân với “bạn hư”, không chịu học tập rèn giũa mà trở nên ăn chơi đua đòi. 

Thực ra, cha mẹ không nhất thiết phải quen biết gia đình của bạn bè con. Thi thoảng, hãy cho phép con rủ các bạn về nhà chơi. Qua những lần tiếp xúc như vậy, cha mẹ hoàn toàn có thể hiểu được phần nào tính cách và lối sống của các bạn ấy. Như vậy sẽ tốt hơn là tự suy diễn và đưa ra những định kiến sai, cấm đoán con chơi cùng bạn. Ngoài ra, cha mẹ cũng có thể kết bạn với con trên mạng xã hội để biết được con đang có những suy nghĩ gì, giao lưu với những người như thế nào, từ đó có cách trò chuyện, hướng dẫn con sao cho phù hợp. 

3. Chấp nhận những thay đổi chóng mặt của con

Đại học có thể biến con trở thành một con người hoàn toàn mới về cả ngoại hình, tính cách, lối sống và sở thích. Lúc này, con đã chín chắn hơn và được tiếp xúc với cả thế giới, thay vì bị gò ép trong khuôn viên trường học như trước đây. Con có thể ăn mặc sành điệu hơn, chăm chải chuốt hơn. Con có thể thích nhuộm tóc với những tông màu rực rỡ. Từ một chàng trai hướng ngoại luôn nói cười vui vẻ, con có thể dần trở nên điềm tĩnh. Con cũng có thể phát hiện ra những tài năng mới của mình như năng khiếu dẫn chương trình, đàn hát hay thiết kế thời trang. Những thay đổi “chóng mặt” của con, dù tích cực hay tiêu cực, cũng nên được cha mẹ chào đón và chấp nhận.

Ở giai đoạn này, chúng ta không nên mắng mỏ, chì chiết hay chê bai những thay đổi ấy. Nếu cảm thấy có điều gì không ổn, cha mẹ có thể ngồi xuống trò chuyện với con như những người lớn với nhau, rồi nêu lên quan điểm cá nhân của mình. Hãy hỏi xem con suy nghĩ thế nào về từng vấn đề một. Bên cạnh đó, cha mẹ cũng nên tìm hiểu về những điều con thích, bởi khoảng cách giữa các thế hệ có thể sẽ gây ra những góc nhìn khác biệt. Khi cha mẹ hiểu con, con hiểu cha mẹ, mọi lời khuyên sẽ dễ dàng được con ghi nhận và nghiêm túc cân nhắc hơn rất nhiều.

4. Thông cảm khi con dần trở nên xa cách với cha mẹ

Con sẽ bận bịu cả ngày với những dự án xa xôi cao ngất. Con sẽ bước ra ngoài thế giới và mở rộng mối quan hệ với thật nhiều người. Con sẽ hào hứng với hằng hà sa số chuyến du lịch cùng hội bạn. Con sẽ miệt mài đuổi theo những khát vọng của tuổi trẻ rực cháy. Và thế là cha mẹ dường như mất đi vị trí lớn của mình trong lòng con, cảm thấy tủi thân vì con không còn quan tâm tới mình nhiều như những ngày còn nhỏ. 

Nhưng thực ra, đây là giai đoạn mà bất kỳ ai cũng đều phải trải qua trong cuộc đời – những ngày tháng cháy hết mình vì tuổi trẻ. Trước mắt con là một cuộc sống đầy tươi mới. Con háo hức với bức tranh tương lai của chính mình, mà đôi khi chợt quên mất sự hiện diện của gia đình thân thuộc. Nhưng giai đoạn này rồi sẽ qua đi, và rất sớm thôi, con sẽ dần trở lại với những giá trị gia đình, khi con bắt đầu xây dựng tổ ấm. Tất cả những gì cha mẹ có thể làm lúc này là thấu hiểu, thông cảm cho con, và giúp con hiểu rằng cha mẹ vẫn luôn ở đây, sẵn sàng giúp đỡ con vượt qua mọi thách thức.

Thế giới của con sẽ thay đổi thật nhiều sau khi bước qua cánh cổng Đại học, nhưng chỉ cần cha mẹ chuẩn bị tâm lý vững vàng, cuộc hành trình ấy sẽ đầy ắp những trải nghiệm đẹp. Đó là bởi khi cha mẹ lắng nghe và chấp nhận những thay đổi của con, con cũng sẽ dễ dàng mở lòng chia sẻ cuộc hành trình của mình với cha mẹ. 

Chia sẻ bình luận của bạn

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.